Chuyện vợ chồng mới cưới và con tàu gặp bão đầy xúc động và đau thương

Chúng ta, ai cũng có những câu chuyện của riêng mình, việc bạn là ai đã từng làm những việc gì không còn quan trọng bởi vì chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được câu chuyện xảy ra và bạn cũng không cần phải chứng minh cho bất kỳ ai câu chuyện của riêng mình. Câu chuyện sau đây chính là như vậy, được dựa trên một câu chuyện có thật mà thời gian qua đã được lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội như Facebook, Twitter,.. với các nhân vật được giấu tên. Chuyện vợ chồng mới cưới và con tàu gặp bão chính là cụm từ được tìm kiếm nhiều nhất trong thời gian qua bởi những tình tiết đau thương chỉ chừng như chỉ có trong phim ảnh.

Câu chuyện xảy ra vào cuối năm 1957 tại London Anh, mọi người cũng không nhớ chính xác vào thời gian nào. Chỉ nhớ rằng trong thời gian đó đã có một chuyến du ngoại bằng thuyền từ London qua châu Mỹ bằng thuyền, chuyến đi được dự kiến diễn ra trong vòng 3 tuần với sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ thực phẩm tới các trang bị y tế khác. Trên thuyền có tổng cộng gần tới 200 hành khách trên chuyến đi này, và họ không biết rằng đây là chuyến đi cuối cùng của họ trên đường trở về nhà.

“Chuyến hành trình sau khi bắt đầu được diễn ra rất thuận lợi cho tới khi cơn bão đó ập tới làm chúng tôi không xoay sở”- Một trong những người sống sót kể lại tình tiết.

Trong vòng 2 tuần lênh đênh ngoài biển với những thú vui đó có một cặp vợ chồng trẻ tầm chừng từ 25-28 tuổi. Và sau khi cơn bão ập tới chỉ có anh chồng là người duy nhất trong số họ là người sống sót. Việc này đã ám ảnh anh ta gần suốt cả cuộc đời vì sau khi cơn bão tới và chiếc thuyền bị lật chỉ còn lại 1 chiếc áo phao duy nhất dành cho 2 người nhưng rất nhanh tay anh ta đã lấy chiếc áo phao đó cho mình và để mặc người vợ chìm dần trong làn nước lạnh giá và tăm tối đó. Chứng kiến được việc này từ xa, cô em gái của anh ta đã vô cùng căm phẫn và thù hận anh ta hơn nửa cuộc đời còn lại. Và khi con gái anh ấy lớn lên biết được sự việc về người cha của mình, cô ấy rất căm phẫn nhưng cũng không biết làm gì được vì dù sao trường hợp nào xảy ra cô cũng chỉ còn có bố hoặc mẹ. Nhưng cô dành khoảng thời gian lớn lên của mình bên cạnh người dì của mình thay vì bên cạnh người cha mà cô cho là tàn nhẫn, những suy nghĩ trong đầu cô lúc đó chính là “bằng cách nào đó vẫn có thể cứu được mẹ thay vì người cha tàn nhẫn của cô đã bỏ mặc mẹ rơi vào lòng của biển cả.

Tới lúc cuối đời của ông ấy, chỉ cần được nhìn thấy con gái của mình bên cạnh là niềm hạnh phúc của ông ấy nhưng rất tiếc đó là điều không thể. Trong lúc dọn dẹp lại căn phòng cũ của bố, cô gái đã tìm ra cuốn nhật ký của người cha mà cô đã từng rất căm ghét. Dòng nước mắt cứ thế tuôn ra không nói thành lời. Trong cuốn nhật ký, người cha đã bày tỏ nỗi đau đớn khi phải rời xa người mà ông yêu nhất. Lý do mà ông đã lấy chiếc áo phao đó chính là vợ của ông đang mắc căn bệnh nan y và chuyến đi đó là chuyến đi cuối cùng mà họ quyết định để thực hiện ước mơ được đi du lịch bằng thuyền của cô ấy. Biết mình không sống được lâu do vậy cô đã nhường lại áo phao cho chồng mình và dặn dò anh chăm lo cho đứa con gái ở nhà chu đáo. Việc ông giữ kín câu chuyện này vì ông biết dù có giải thích thế nào thì đều không ai tin ông cả. Do đó ông chấp nhận im lặng cả cuộc đời mình vì sợ con gái ông biết chuyện sẽ thấy có lỗi vì đã oán trách nhầm ông.

Từ câu chuyện đó, chúng ta có những bài học đắt giá về việc lắng nghe và thấu hiếu. Không phải mọi cái chúng ta nghe và chúng ta nhìn đều là sự thật, hãy cảm nhận mọi câu chuyện bằng tấm lòng, hãy mở rộng lòng vị tha để đón nhận tình cảm từ mọi người. Chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, một cuộc đời để yêu thương và cho đi tất cả. Hãy sống chậm lời một chút để cảm nhận được những yêu thương đơn giản mà hàng ngày chúng ta chưa từng thấy.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *